Những bài của mục . vy . thơ và truyện ghi âm'

Con ruồi

Thứ ba, 26 tháng tư, 2016

Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu, vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình. Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!

Tôi ốm. Ðiều đó vẫn thỉnh thoảng xảy ra cho những người khỏe mạnh. Và vợ tôi pha cho tôi một ly sữa. Tôi nốc một hơi cạn đến nửa ly và phát hiện ra trong ly có một con ruồi. Con ruồi đen bập bềnh trong ly sữa trắng, “đẹp” kinh khủng!

Thế là mọi chuyện bắt đầu…

NGUYỄN NHẬt ÁNH

Vy - cv

download

Sắc màu của bướm

Thứ sáu, 1 tháng tư, 2016

Một hôm, nó thóat ra khỏi cái vỏ kén xấu xí, tù túng để trở thành chính mình: thành bướm. Đó là một buổi sáng đầu mùa xuân. Gió vừa đủ dịu dàng để nâng đôi cánh mỏng manh như một tâm hồn nhạy cảm bay lên không gian ngập nắng. Và nắng, khi ấy, soi lên hai cánh bướm để thấy những mạch máu nhỏ li ti trong đôi cánh đang chấp chới những cái vỗ đầu đời.

cv

Vy

download

Vạn lý tình

Thứ sáu, 1 tháng tư, 2016

Người ở bên trời, ta ở đây;
Chờ mong phương nọ, ngóng phương nầy.
Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm,
Vạn lý sầu lên núi tiếp mây.
Nắng đã xế về bên xứ bạn;
Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy.
Trông về bốn phía không nguôi nhớ,
Dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay.
Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt,
Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày.
Chiếu chăn không ấm người nằm một
Thương bạn chiều hôm, sầu gối tay.

HUY CẬN

Vy - DH

download

Vì sao

Thứ hai, 8 thang hai, 2016

Gần đây, anh khám phá ra một điều rất lạ.

Ở giữa lòng bàn tay trái của anh có một chấm sáng. Ban đầu, anh tưởng đó chỉ là một hạt kim tuyến từ lớp Art còn vương lại. Nhưng không phải. Một đêm anh thức dậy vào lúc ba giờ sáng, nhìn vào lòng bàn tay, thấy nó lấp lánh. Anh đưa tay lên, xòe ra che khung cửa sổ đang mở, chấm sáng trở nên sống động như một vì sao.

CV

Vy - cv

download

Các vì sao thật trên bầu trời mùa hè lung linh đan xen giữa các ngón tay. Chấm sáng trong lòng bàn tay anh bỗng ngời lên tựa một ánh sao mai. Nó lấp lánh như muốn nói điều gì. Ngày hôm sau, anh chọn một lúc thật thong thả để nhìn vào lòng bàn tay của mình. Chẳng thấy hạt kim tuyến, hay vì sao nào ở đó cả. Bàn tay anh trống trơn, mộc mạc, như chưa từng nắm giữ được điều gì. Hôm đó, anh đợi đến nửa đêm để nhìn vào lòng bàn tay, nhưng cũng chẳng thấy gì, ngoài bóng tối làm cho các ngón tay trông giống như các nhánh cây vươn ra khu rừng đêm. Một tuần lễ sau, anh thức dậy sớm để làm chút việc.

Ba giờ sáng.

Vì sao lại hiện ra trong lòng bàn tay. Đêm đó, anh cũng giơ bàn tay lên che ngang khung cửa sổ, bầu trời mùa hè không có vì sao nào khác ngoài vì sao của anh. Nó sáng ngời lên, khẳng định: “Tôi đây, có thực! Chứ không như các ảo ảnh của ông đâu.” Anh vội nắm chặt bàn tay lại - nửa như sợ chấm sáng như ánh đom đóm kia sẽ bay đi, nửa như e ngại cái giọng nói liêu trai vọng đến từ một thế giới khác. Hơi thở kìm nén lại. Sau phút sửng sốt, bàn tay hiếu kỳ lại mở ra. Từ từ. Cẩn trọng. Vì sao nháy lên một tia sáng biêng biếc, giễu cợt: “Ha! Ngoài sự tưởng tượng của ông phải không?” Rồi nó di chuyển thật nhanh từ đường sinh đạo lên trên đường tâm đạo như muốn khẳng định sự hiện hữu của mình, “Tôi có hình hài, có tiếng nói. Tôi còn chuyển động được đấy!” Bàn tay anh bấy giờ đã trở thành một bóng đen khổng lồ như bầu trời của vì sao kia. Anh gần như không dám nắm bàn tay của mình lại nữa. Từ đêm đó, anh bắt đầu thức dậy vào lúc ba giờ sáng, để trò chuyện với vì sao.

Ba tháng sau, anh quyết định đi khám bệnh.

Cô bác sĩ đẹp một cách trí thức nở một nụ cười tươi như Sarah Palin. “Bàn tay anh hoàn toàn bình thường. Không có vấn đề gì cả.” Anh chỉ vào một chấm trắng trên tấm phim x-quang, “Thế đây là … cái gì ạ?” Đôi mắt đẹp lấp lánh sau cặp kính trắng, “Chẳng là cái gì cả. Chỉ là sự phản chiếu của một mẩu xương.” Nhìn dáng vẻ ngờ vực của anh, cô bác sĩ hỏi, “Gần đây ông ăn ngủ bình thường chứ?” Anh ngập ngừng, “Dạ… vẫn bình thường ạ.”. “Ông có vẻ thiếu ngủ đấy.” Anh hơi giật mình, “Tôi… “ Anh định nói, tôi đang trò chuyện với một vì sao, nhưng đã kịp kìm lại. Sarah Palin mở ngăn kéo, nhón một tấm danh thiếp đưa cho anh, “Giới thiệu với ông một đồng nghiệp của tôi. Xem có thể giúp được ông điều gì không.” Andrenia Nguyen - Bác sĩ Tâm lý. Anh đọc tấm thiệp, và hơi mếch lòng. Vậy ra tâm thần của anh không ổn à? Anh mang tấm phim x-quang chụp bàn tay dán lên bức tường cạnh bàn viết. Những gì trên bức tường ấy đều có một ý nghĩa đặc biệt nào đó: bức thư tình duy nhất PA gửi cho anh, bài thơ đầu tiên được đăng báo, đồng hai đô-la cô bạn lì xì nhân ngày Tết. Vân vân. Đại khái là những thứ người ta thường bỏ vào cái hộp giấy, cất trong ngăn tủ, thì anh lại dán lên tường. Anh muốn có thể nhìn thấy bằng mắt, và chạm tay vào những gì rất trừu tượng, như niềm vui, sự hoài nhớ, và nỗi buồn. Có thể Sarah Palin lầm lẫn khi goị vì sao của anh là một mẩu xương trên lòng bàn tay. Người ta vẫn lầm lẫn nhiều thứ với nhau như vậy. Có khi, họ gọi sự tham lam là hoài bảo, tình dục là tình yêu, sự giầu có là thành công. Vì sao của anh vẫn là vì sao. Ai gọi đó là một mẩu xương, kệ họ.

Anh gặp Aria trong lớp Art.

Ngày đầu đến phòng anh, cô đã chỉ tấm phim x-quang trên tường, hỏi “Anh bị sao vậy?” Anh trả lời một cách bạc bẽo “Ồ, không. Chỉ là… một mẩu xương thừa.” Từ ngày có Aria, vì sao của anh không thấy xuất hiện nữa. Không xuất hiện không có nghĩa là không tồn tại. Thực tình thì anh cũng không thức dậy vào lúc ba giờ sáng để trò chuyện với vì sao nữa. Giờ đó anh đang say giấc bên Aria rồi. Nhưng Aria đến với anh không lâu. Mãn khóa Art là hết. Ngắn ngủi tựa một giấc mộng đêm hè.

Mùa thu.

Trong căn phòng tối, anh giơ bàn tay lên che ngang khung cửa sổ. Bóng tối trong căn phòng như một thứ chất lỏng tan chảy, xâm thực dần dần các kẽ ánh ánh yếu ớt giữa các ngón tay. Bàn tay của anh chập choạng hòa vào bóng đêm. Đêm thứ hai, rồi đêm thứ ba trôi qua. Bàn tay anh vẩn chỉ là một bầu trời đêm đen thẫm. Nhưng anh vẫn thức giấc đợi chờ một cơn mơ trở lại.

Bỗng một đêm, tất cả các ngôi sao trên bầu trời đều tỏa sáng.

Anh hoang mang, không dám giơ bàn tay lên xem nữa. E rằng một nỗi thất vọng qúa lớn sẽ dìm mình trong bóng tối mãi mãi. Anh suy nghĩ. Và suy nghĩ. Đến đêm hôm sau, các ngôi sao tỏa sáng hơn, như vừa được rửa bằng những giọt sương đêm tinh khiết. Chợt anh nẩy ra một ý nghĩ. Anh nhỏm dậy lấy tấm phim x-quang chụp bàn tay anh soi lên khung trời đêm. Các ánh sao từ từ hiện lên trên nền tấm phim đen thẫm. Ngôi sao sáng nhất lay láy một màu biêng biếc ở ngay vị trí của mẩu xương thừa. Một giọng nói giễu cợt vọng đến từ hư vô: “Em không phải chỉ là một mẩu xương thừa chứ?” Tiếp theo là tiếng cười giòn như trẻ con làm tất cả các ngôi sao khác giật mình, nhấp nháy.

Vậy là cuối cùng, anh cũng đã tìm thấy vì sao của mình giữa hàng triệu vì sao khác.

*

Cư dân của vùng Tây Nam Seattle đồn đại rằng, ở một căn nhà sơn màu xanh lá trên con đường Ba-mươi có một người đàn ông có thể trò chuyện với các vì sao.

Cạo gió mùa xuân

Thứ hai, 8 thang hai, 2016

Mùa đông, trời Paris xám xịt, mưa rào rơi rét mướt, những cơn gió từ phương Bắc thi thoảng lại thốc về làm Lệ run lẩy bẩy. Cô cố gắng tự động viên mình sắp đến nhà rồi bám chặt gót xuống nền vỉa hè trơn trợt. Chưa bao giờ Lệ thấy nhớ Việt Nam như thế này. Đã đến nơi, Lệ vui mừng lên cầu thang chạy gấp về phòng mình. Cô lục túi áo khoát tìm chìa khóa và sửng sốt nhận ra nó đã biến mất. Lệ thấy cuộc đời thật tồi tệ, cô ngồi bệch xuống sàn nhà rồi ôm mặt khóc như điên. “Này! Có chuyện gì à? – Một giọng nói vang lên – Cô có ổn không?”.

DƯƠNG THỤY

Vy - cv

download

Lệ ngẩng mặt lên nhìn, một anh chàng da trắng cao lớn đến phải hơn một mét chín có bộ râu quai nón đang ái ngại nhìn cô. Lệ không biết anh ta, chắc là hàng xóm chung tầng lầu nhưng ở đây không ai chào hỏi nhau, không ai bắt chuyện làm quen và càng không có chút quan tâm nào.
Lệ nức nở:
– Tôi làm mất chìa khóa rồi! Giờ này làm sao gọi được thợ sửa khóa?
– Thôi! Vào phòng tôi nghỉ tạm đi, nếu cô không ngại – người hàng xóm rụt rè đề nghị – Tôi tên Jean Marc.
– Cảm ơn anh, tôi mệt muốn chết rồi đây! – Lệ vui mừng đứng dậy theo người lạ vào phòng riêng.

Cô nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo khoác ướt sũng rồi lúng túng không biết phải thay đồ gì. Lúc này cô chỉ muốn lăn ra giường rồi thì mặc kệ sự đời ra sao thì ra nên khi người hàng xóm đưa bộ pyjama của anh ra, cô không ngần ngại vào phòng tắm thay vào rồi trở ra cười méo xệch vì bộ đồ quá khổ dài lệt phệt. Có lẽ nhìn Lệ tái mét muốn xỉu đến nơi nên Jean Marc bảo cô lên giường anh ta nằm. Không quan tâm đến chủ nhà sẽ nằm đâu và bản thân mình có an toàn không khi dám lên giường người lạ, Lệ ngoan ngoãn chui vào chăn rồi nhắm nghiền mắt lại. Trong cơn mê đầy mệt mỏi cô thấy mình đang về Sài Gòn, nắng vàng rực rỡ nhưng sao vẫn rét run như mùa đông Paris. “Cô gái! Cô gái! – Giọng Jean Marc vang lên. Cô ngồi dậy uống chút sữa nóng cho ấm. Có lẽ cô bị cảm lạnh rồi.”

Lệ tỉnh dậy, cô thấy quả thật mình đã ốm và người đàn ông có râu quai nón cùng ánh mắt dịu dàng lẫn lo âu ngồi nhìn cô với ly sữa bốc khói trên tay. Sau khi uống cạn ly sữa và nuốt những viên thuốc anh ta đưa, Lệ vẫn thấy lạnh run không thể nào kềm chế được hai hàm răng va vào nhau lộp cộp. Jean Marc lại cho cô uống rượu mạnh với hy vọng cơ thể ấm dần lên.
– Cô bệnh nặng quá rồi, tôi gọi bác sĩ nhé!
– Thôi thôi, tôi không sao! – Lệ thấy đã tỉnh người hơn, cô ngại cho chi phí bác sĩ đến tận nhà sẽ ngốn hết cả tháng lương làm thêm vất vả của mình – Lúc này nếu có ai biết “cạo gió” tôi sẽ hết ớn lạnh.
– Cái gì?
Lệ bảo Jean Marc lục trong túi lấy chai dầu gió kim nhỏ tẹo rồi lấy cán muỗng miết vào da lưng cho đến khi nào thấy những lằn đỏ xuất hiện thì cô sẽ ấm dần lên.

* * *

Chờ Giáng Sinh

Thứ năm, 24 tháng chạp, 2015

mấy bận dọn lòng cho đêm thánh

mênh mang chưa đủ đến vô cùng

tuyết phủ cả mấy mùa đông - lạnh

hồn trần vẫn đợi một giáng sinh

bao đêm, anh thức chờ chuông đổ

kinh coong - lời trẻ lạc - gọi nhau

bên kia em có nghe đồng vọng

từ anh, gióng gỉa - một điệu sầu

trăm năm, em thắp bao nhiêu nến

ngọn khóc, ngọn cười, ngọn đơn côi

sáp chảy - bấc tàn - anh chưa đến

nến tắt rồi. tình vẫn xa khơi

đêm nay như một ngàn đêm cũ

mộng du anh đến cửa giáo đường

trước nhan thánh chúa anh quỳ xuống

hôn nỗi vô cùng - của nhớ nhau

cv

Vy

download

Những người vui tính

Thứ năm, 24 tháng chạp, 2015

TTôi phóng xe như bị ma đuổi, trực chỉ tới chợ An Đông. Kim đồng hồ trên tay tôi chỉ ngay con số 5 càng khiến lòng tôi như bị lửa đốt. Kiểu này coi bộ nguy to . Hồi sáng trước khi đi làm, vợ tôi dặn tôi đúng bốn giờ chiều ghé chợ đón cô ta về, vậy mà mải cà phê cà pháo với mấy đứa bạn tôi quên béng đi mất, đến khi sực nhớ ra thì đã trễ cả tiếng đồng hồ…

NGUYỄN NHẬT ÁNH

Vy - Cỏ May - Newbie - Annamite


download

Nhan sắc và tâm hồn

Thứ hai, 27 tháng bảy, 2015

Người đàn ông trông còn rắn rỏi, khoẻ mạnh trái với mái tóc óng bạc trắng như cước. Giọng nói của ông dịu dàng pha chút buồn buồn:

- Dễ gần 30 năm rồi tôi mới trở về thành phố. Ồn ào và rộn ràng quá. Khác xa chỗ tôi … Ờ, mà anh ngạc nhiên cũng phải. Lý do gì mà tôi cứ ở hoài giữa chốn núi rừng quạnh quẽ, đèo heo hút gió ấy? Tôi có tiền, đủ sức để mua một chỗ ở đàng hoàng ở thành phố. Vậy mà tôi cứ ở mãi chỗ ấy … Có lý do chứ anh. Chiều nay ,giữa dòng thời gian tưởng như ngưng đọng của cái buổi năm cùng tháng tận này. Bỗng dưng, tôi muốn nhắc lại một kỷ niệm ,mà cũng là lý do, trước nhất nhằm gợi lại những hình ảnh cũ, hai nữa để đáp lễ tấm chân tình của người bạn thân yêu từ thuở thiếu thời là anh đó.

KIM HÀI

Vy - Pooh - cv

download

Sàigòn ơi vĩnh biệt

Thứ năm, 30 tháng tư, 2015

Tác Giả : Jean Lartéguy

L’Adieu À Saigon – Vĩnh Biệt Sài Gòn – của Jean Lartéguy có lẽ là cuốn sách đầu tiên được viết bằng ngoại ngữ, nói về cái chết của nam Việt Nam sau ngày 30/04/1975. Ông là một nhà văn-nhà báo nổi tiếng của Pháp, tác giả của gần 20 tác phẩm, hầu hết đều nói về chiến tranh, khi thì tại Á châu, khi thì thuộc khu vực Trung Đông.
Từ căn phòng quen thuộc của khách sạn Continental, Lartéguy ghi lại từng giờ, từng phút hấp hối của Sài Gòn.
Theo Phạm Kim Vinh, “Vĩnh Biệt Saigon là lời đoạn tuyệt của Jean Lartéguy cựu sĩ quan thuộc địa, của Lartéguy thực dân, của nhà văn Lartéguy bị nhiễm độc vì làn sóng khuynh tả lãng mạn của một thế giới hèn nhát trốn tránh sự thật với một Lartéguy phản tỉnh của mùa hạ 1975.
Hơn thế nữa, Vĩnh biệt Saigon chính là lời thú tội và chuộc tội của Jean Lartéguy.

Sau hết, Vĩnh biệt Saigon là lời sám hối của Lartéguy trước cái chết của hàng trăm ngàn người VN trong chiến tranh VN mà Lartéguy đã gián tiếp gây ra trong một thời kỳ đen tối của một kẻ cầm bút lâu năm, quá nửa đời người còn ngu dại để trở thành con mồi chính trị cho một chủ nghĩa man rợ.”
Ta hãy đọc “lá thư tình” của Jean Lartéguy qua các trích đoạn từ bản dịch của Phạm Kim Vinh ấn hành năm 1979 tại California.

Xuân tình yêu

Chủ nhật, 15 tháng ba, 2015

Thế mà cô vẫn chưa biết Tình-Yêu là gì.
Thật tội nghiệp. Có nhiều người, sống cả đời cứ ngỡ những thói quen chính là Tình Yêu. Nếu thói quen đó mất đi, dĩ nhiên cũng để lại một khoảng trống lớn trong tâm hồn, đưa đến sự cô đơn và buồn bã. Nhưng tuyệt nhiên, thói quen không phải là Tình - Yêu.

Vậy Tình Yêu là gì?

CHIÊU HOÀNG

Vy - Hương Xưa

download

X-UA-Compatible: chrome=1