Những bài của mục . ♥ . đoản văn-cv'

Sắc màu của bướm

Thứ sáu, 1 tháng tư, 2016

Một hôm, nó thóat ra khỏi cái vỏ kén xấu xí, tù túng để trở thành chính mình: thành bướm. Đó là một buổi sáng đầu mùa xuân. Gió vừa đủ dịu dàng để nâng đôi cánh mỏng manh như một tâm hồn nhạy cảm bay lên không gian ngập nắng. Và nắng, khi ấy, soi lên hai cánh bướm để thấy những mạch máu nhỏ li ti trong đôi cánh đang chấp chới những cái vỗ đầu đời.

cv

Vy

download

Vì sao

Thứ hai, 8 thang hai, 2016

Gần đây, anh khám phá ra một điều rất lạ.

Ở giữa lòng bàn tay trái của anh có một chấm sáng. Ban đầu, anh tưởng đó chỉ là một hạt kim tuyến từ lớp Art còn vương lại. Nhưng không phải. Một đêm anh thức dậy vào lúc ba giờ sáng, nhìn vào lòng bàn tay, thấy nó lấp lánh. Anh đưa tay lên, xòe ra che khung cửa sổ đang mở, chấm sáng trở nên sống động như một vì sao.

CV

Vy - cv

download

Các vì sao thật trên bầu trời mùa hè lung linh đan xen giữa các ngón tay. Chấm sáng trong lòng bàn tay anh bỗng ngời lên tựa một ánh sao mai. Nó lấp lánh như muốn nói điều gì. Ngày hôm sau, anh chọn một lúc thật thong thả để nhìn vào lòng bàn tay của mình. Chẳng thấy hạt kim tuyến, hay vì sao nào ở đó cả. Bàn tay anh trống trơn, mộc mạc, như chưa từng nắm giữ được điều gì. Hôm đó, anh đợi đến nửa đêm để nhìn vào lòng bàn tay, nhưng cũng chẳng thấy gì, ngoài bóng tối làm cho các ngón tay trông giống như các nhánh cây vươn ra khu rừng đêm. Một tuần lễ sau, anh thức dậy sớm để làm chút việc.

Ba giờ sáng.

Vì sao lại hiện ra trong lòng bàn tay. Đêm đó, anh cũng giơ bàn tay lên che ngang khung cửa sổ, bầu trời mùa hè không có vì sao nào khác ngoài vì sao của anh. Nó sáng ngời lên, khẳng định: “Tôi đây, có thực! Chứ không như các ảo ảnh của ông đâu.” Anh vội nắm chặt bàn tay lại - nửa như sợ chấm sáng như ánh đom đóm kia sẽ bay đi, nửa như e ngại cái giọng nói liêu trai vọng đến từ một thế giới khác. Hơi thở kìm nén lại. Sau phút sửng sốt, bàn tay hiếu kỳ lại mở ra. Từ từ. Cẩn trọng. Vì sao nháy lên một tia sáng biêng biếc, giễu cợt: “Ha! Ngoài sự tưởng tượng của ông phải không?” Rồi nó di chuyển thật nhanh từ đường sinh đạo lên trên đường tâm đạo như muốn khẳng định sự hiện hữu của mình, “Tôi có hình hài, có tiếng nói. Tôi còn chuyển động được đấy!” Bàn tay anh bấy giờ đã trở thành một bóng đen khổng lồ như bầu trời của vì sao kia. Anh gần như không dám nắm bàn tay của mình lại nữa. Từ đêm đó, anh bắt đầu thức dậy vào lúc ba giờ sáng, để trò chuyện với vì sao.

Ba tháng sau, anh quyết định đi khám bệnh.

Cô bác sĩ đẹp một cách trí thức nở một nụ cười tươi như Sarah Palin. “Bàn tay anh hoàn toàn bình thường. Không có vấn đề gì cả.” Anh chỉ vào một chấm trắng trên tấm phim x-quang, “Thế đây là … cái gì ạ?” Đôi mắt đẹp lấp lánh sau cặp kính trắng, “Chẳng là cái gì cả. Chỉ là sự phản chiếu của một mẩu xương.” Nhìn dáng vẻ ngờ vực của anh, cô bác sĩ hỏi, “Gần đây ông ăn ngủ bình thường chứ?” Anh ngập ngừng, “Dạ… vẫn bình thường ạ.”. “Ông có vẻ thiếu ngủ đấy.” Anh hơi giật mình, “Tôi… “ Anh định nói, tôi đang trò chuyện với một vì sao, nhưng đã kịp kìm lại. Sarah Palin mở ngăn kéo, nhón một tấm danh thiếp đưa cho anh, “Giới thiệu với ông một đồng nghiệp của tôi. Xem có thể giúp được ông điều gì không.” Andrenia Nguyen - Bác sĩ Tâm lý. Anh đọc tấm thiệp, và hơi mếch lòng. Vậy ra tâm thần của anh không ổn à? Anh mang tấm phim x-quang chụp bàn tay dán lên bức tường cạnh bàn viết. Những gì trên bức tường ấy đều có một ý nghĩa đặc biệt nào đó: bức thư tình duy nhất PA gửi cho anh, bài thơ đầu tiên được đăng báo, đồng hai đô-la cô bạn lì xì nhân ngày Tết. Vân vân. Đại khái là những thứ người ta thường bỏ vào cái hộp giấy, cất trong ngăn tủ, thì anh lại dán lên tường. Anh muốn có thể nhìn thấy bằng mắt, và chạm tay vào những gì rất trừu tượng, như niềm vui, sự hoài nhớ, và nỗi buồn. Có thể Sarah Palin lầm lẫn khi goị vì sao của anh là một mẩu xương trên lòng bàn tay. Người ta vẫn lầm lẫn nhiều thứ với nhau như vậy. Có khi, họ gọi sự tham lam là hoài bảo, tình dục là tình yêu, sự giầu có là thành công. Vì sao của anh vẫn là vì sao. Ai gọi đó là một mẩu xương, kệ họ.

Anh gặp Aria trong lớp Art.

Ngày đầu đến phòng anh, cô đã chỉ tấm phim x-quang trên tường, hỏi “Anh bị sao vậy?” Anh trả lời một cách bạc bẽo “Ồ, không. Chỉ là… một mẩu xương thừa.” Từ ngày có Aria, vì sao của anh không thấy xuất hiện nữa. Không xuất hiện không có nghĩa là không tồn tại. Thực tình thì anh cũng không thức dậy vào lúc ba giờ sáng để trò chuyện với vì sao nữa. Giờ đó anh đang say giấc bên Aria rồi. Nhưng Aria đến với anh không lâu. Mãn khóa Art là hết. Ngắn ngủi tựa một giấc mộng đêm hè.

Mùa thu.

Trong căn phòng tối, anh giơ bàn tay lên che ngang khung cửa sổ. Bóng tối trong căn phòng như một thứ chất lỏng tan chảy, xâm thực dần dần các kẽ ánh ánh yếu ớt giữa các ngón tay. Bàn tay của anh chập choạng hòa vào bóng đêm. Đêm thứ hai, rồi đêm thứ ba trôi qua. Bàn tay anh vẩn chỉ là một bầu trời đêm đen thẫm. Nhưng anh vẫn thức giấc đợi chờ một cơn mơ trở lại.

Bỗng một đêm, tất cả các ngôi sao trên bầu trời đều tỏa sáng.

Anh hoang mang, không dám giơ bàn tay lên xem nữa. E rằng một nỗi thất vọng qúa lớn sẽ dìm mình trong bóng tối mãi mãi. Anh suy nghĩ. Và suy nghĩ. Đến đêm hôm sau, các ngôi sao tỏa sáng hơn, như vừa được rửa bằng những giọt sương đêm tinh khiết. Chợt anh nẩy ra một ý nghĩ. Anh nhỏm dậy lấy tấm phim x-quang chụp bàn tay anh soi lên khung trời đêm. Các ánh sao từ từ hiện lên trên nền tấm phim đen thẫm. Ngôi sao sáng nhất lay láy một màu biêng biếc ở ngay vị trí của mẩu xương thừa. Một giọng nói giễu cợt vọng đến từ hư vô: “Em không phải chỉ là một mẩu xương thừa chứ?” Tiếp theo là tiếng cười giòn như trẻ con làm tất cả các ngôi sao khác giật mình, nhấp nháy.

Vậy là cuối cùng, anh cũng đã tìm thấy vì sao của mình giữa hàng triệu vì sao khác.

*

Cư dân của vùng Tây Nam Seattle đồn đại rằng, ở một căn nhà sơn màu xanh lá trên con đường Ba-mươi có một người đàn ông có thể trò chuyện với các vì sao.

Lâu đài thủy tinh

Thứ hai, 17 tháng sáu, 2013

Cha tôi bỏ đi trước khi chúng tôi chào đời. Điều duy nhất hai anh em thừa kế từ cha là hai khuôn mặt rất bảnh trai và giống nhau như đúc, vì Hà và tôi là một cặp song sinh. Mặc dù sinh đôi, nhưng chúng tôi hầu như chẳng có gì giống nhau ngoại trừ khuôn mặt. Hà học giỏi, năng động, thực tế và thành công ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Còn tôi, sau một cơn bệnh hiểm nghèo lúc mới sơ sinh, chân phải của tôi không đi đứng được như người bình thường. Và cứ thế, bước thấp bước cao, tôi đi vào đời.

cv

Vy

download

V sao

Thứ năm, 23 thang hai, 2012

? gi?a lng bn tay tri c?a anh c m?t ch?m sng. Ban ??u, anh t??ng ? ch? l m?t h?t kim tuy?n t? l?p Art cn v??ng l?i. Nh?ng khng ph?i. M?t ?m anh th?c d?y vo lc ba gi? sng, nhn vo lng bn tay, th?y n l?p lnh. Anh ??a tay ln, xe ra che khung c?a s? ?ang m?, ch?m sng tr? nn s?ng ??ng nh? m?t v sao.

CV

Vy - cv

download

Ng??i ?n b trn l?ng ti

Thứ bảy, 26 tháng mười một, 2011

Nh ti l ging h? S?.
H?u h?t, ai c?ng c ch? s? treo l?ng l?ng vo ci tn, nh? m?t vin kim c??ng l?p lnh tr??c m?t thin h?…

cv - vy

Highslide JS

download

? tr?i bn kia

Thứ năm, 9 tháng sáu, 2011

Ngy ?, c?ng trong chi?c qun ny, hai ng??i nhn bi?n trong m?a, v c?m th?y b? v? nh? hai ??a tr? l?c lng gi?a cu?c ??i. H? ng?i t?a vo nhau, im l?ng l?ng nghe giai ?i?u c?a m?a.

Vy - cv

download

Con muỗi

Thứ năm, 12 tháng tám, 2010

Cô gái đi ngủ lúc 12 giờ đêm và thức dậy lúc 5 giờ sáng. Đêm nào cũng thế. Ngoại trừ những đêm trăng tròn.

cv

Vy

download


Đêm ấy không trăng. Bấy giờ đã năm phút sau nửa đêm ở một vùng sông nước, ẩm thấp của nước Mỹ. Hai tay xếp trên ngực. Mắt nhắm. Hơi thở điều hoà. Thán khí từ hai lá phổi phập phồng, len qua cánh mũi, nương theo rèm cửa sổ, thoát ra ngoài trời đêm. Có một cơn gió thật mỏng đưa hơi thở của cô gái đi. Mười cây số. Đến một nơi có một con muỗi đói. Con muỗi nhận được tín hiệu, và lên đường. Nó bay với vận tốc hai cây số giờ. Ngược gió. Chỉ còn một phút nữa thì cô gái sẽ tỉnh giấc. Con muỗi đáp xuống một vũng da mềm và thơm. Nó lừa lựa, rồi cắm chiếc vòi xuống.

Khi con muỗi rút chiếc vòi ra, thì đồng hồ điểm năm giờ sáng. Cô gái mở mắt, nhoài ra khỏi giấc mơ. Cô không biết rằng, hôm nay, cơ thể gầy gầy của cô lại nhẹ đi một chút nữa. Bởi, cô vừa mất đi một giọt máu.

Hôm sau, trên một chuyến bay xuyên bang dài năm giờ có một cô gái gầy gầy. Trong hành lý của cô có một con muỗi.

Đến nơi, khi cô mở valise, con muỗi từ một nếp nội y nhỏ xíu có viền đăng-ten, bay ra. Con muỗi lại đói. Nó tìm đường ra khỏi căn phòng khách sạn. Bữa ăn tối đang chờ con muỗi ở một nơi cách đó không xa, trên cơ thể của một người đàn ông. Ngày xưa, ông đã từng bị muỗi anopheles đốt. Tưởng đã bỏ mình vì sốt rét trên rừng Trường Sơn. Sau đó, ông vượt biển, đến Mỹ, và chọn một nơi không có muỗi để sống. Nhưng chất steroids từ cơ thể người đàn ông đã rù quến con muỗi phương xa. Nó bay hai dặm để tìm ông. Con muỗi chỉ kịp châm cái vòi qua lớp da của người đàn ông, thì nó chết. Xác nó nát bét sau cái vỗ mạnh bởi một bàn tay thô ráp. Cái vòi muỗi, cùng một tí máu của cô gái, còn nằm lại trong da thịt của người đàn ông.

Kể từ đó, vào những đêm trăng đầy, người đàn ông cứ thao thức mãi…

? tr?i bn kia

Thứ ba, 15 tháng sáu, 2010

Ngy ?, c?ng trong chi?c qun ny, hai ng??i nhn bi?n trong m?a, v c?m th?y b? v? nh? hai ??a tr? l?c lng gi?a cu?c ??i. H? ng?i t?a vo nhau, im l?ng l?ng nghe giai ?i?u c?a m?a.

Vy - cv

download

V?t c?t c?a vin kim c??ng

Thứ sáu, 26 thang hai, 2010

Trong ging h? ?ng ??o c?a ti, ng??i m ti i m? nh?t ??n nay, v?n l d Nguy?t. D thng minh, h?c gi?i, lng m?n v c nhi?u ti. H?i cn nh? ti r?t thch nghe nh?ng cu chuy?n k? c?a D…

CV - Vy

download

Th?i c?a ??i

Thứ bảy, 13 thang hai, 2010

T? chi?u, ng??i ta ? h?n h, gi th?c ?n th?c u?ng, mang theo o ?m, gi?y, cng ln li xe v? trung tm thnh ph?, tm m?t ch? ??ng ng?i gi?a ??ng lo?i. H? ch? ??i m?t bi?n c? tr?ng ??i trong n?m.

Giao Th?a !!!

CV - Vy

.

download

X-UA-Compatible: chrome=1