Những bài của mục . vy . thơ văn-nhạc tuyển'

AULD LANG SYNE

Thứ sáu, 1 tháng giêng, 2016

AULD LANG SYNE

Should auld acquaintance be forgot
And never brought to mind
Should auld acquaintance be forgot
And auld lang syne

ROBERT BURNS

Twins

download

Chuyện hai người đàn ông

Thứ hai, 31 tháng tám, 2015

Có hai người đàn ông, cả hai đều bị bệnh nặng lắm, cùng nằm chung trong một căn phòng của bệnh viện nọ. Một người thì được phép ngồi dậy trên giường vào mỗi buổi trưa hằng ngày để được chữa bệnh bằng cách rút nước trong phổi của ông ta, giường của ông này được kê sát cửa sổ duy nhất trong căn phòng..

Người kia thì chỉ nằm dài trên giường suốt ngày đêm. Hai người nói với nhau rất nhiều chuyện hằng ngày: Chuyện vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, cả việc những ngày trong quân đội, họ kể cho nhau nghe về những chuyến du lich đó đây.

Màu tím hoa sim

Thứ ba, 30 tháng sáu, 2015

Lời tự thuật của thi sĩ Hữu Loan về bài thơ “Màu Tím Hoa Sim”

ôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung tôi cũng học tại Thanh Hóa, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học. Đến năm 1938 - lúc đó tôi cũng đã 22 tuổi - Tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khóa ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi , Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn , Đỗ Thiện và …tôi - Nguyễn Hữu Loan.

Với mảnh tú tài Tây trong tay, tôi rời quê nhà lên Thanh Hóa để dạy học. Nhãn mác con nhà nghèo học giỏi của tôi được bà tham Kỳ chú ý, mời về nhà dạy cho hai cậu con trai. Tên thật của bà tham Kỳ là Đái thị Ngọc Chất ,bà là vợ của của ông Lê Đỗ Kỳ , tổng thanh tra canh nông Đông Dương, sau này đắc cử dân biểu quốc hội khóa đầu tiên. Ở Thanh Hóa, Bà tham Kỳ có một cửa hàng bán vải và sách báo, tôi thường ghé lại xem và mua sách, nhờ vậy mới được bà để mắt tới.

Biển của nghìn năm

Thứ hai, 18 thang năm, 2015

Chị không thể nào tưởng tượng nổi cái ngày ông ấy lại nói lời chia tay, thế mà không để cho chị có cơ hội hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Lá thư để ngỏ trên bàn cùng với tờ đơn xin ly hôn, chữ của ông rõ ràng từng nét như điều ấy đã được sắp xếp rồi. “Tôi biết mình sẽ rất đau khổ nhưng hãy tha thứ cho tôi. Xin cho tôi lấy lại phần đời sau của mình từ bây giờ. Tôi không thể nào sống mà thiếu cô ấy…”.

Ba mươi năm vợ chồng biết bao nhiêu là tình nghĩa, biết bao nhiêu là lúc chia sẻ cùng nhau đắng cay, hạnh phúc vậy mà ông ấy có thể xem nhẹ như cái phẩy tay. Chị ngơ ngác trước những ngăn tủ còn nguyên đồ đạc của ông ấy, những quyển sách còn dựa nhau trên kệ không thiếu quyển nào. Ông ấy bỏ đi như tháo chạy, như ra điều rằng tất cả mọi thứ ở đây không còn cần thiết bằng nơi ông sẽ đến, không có gì quan trọng bằng kẻ ấy.

Kể chuyện trong ngày Lễ Mẹ

Thứ hai, 18 thang năm, 2015

Tôi sợ ngày Lễ của Mẹ Mother Day từ khi tôi còn nhỏ, vì tôi chào đời chưa bao lâu, tôi bị mẹ tôi vứt bỏ.

Mỗi năm tới Mother Day, tôi lại thấy ngại ngần, trước và sau dịp Lễ của Mẹ, ti vi thường chỉ phát những ca khúc ca ngợi tình yêu thương của mẹ, đài phát thanh cũng thế, có quảng cáo bánh quy đi chăng nữa, thì cũng cố lồng vào khúc nhạc ca ngợi tình mẹ. Mà đối với tôi, mỗi khúc ca lại gợi nỗi buồn.

Mùa xuân dễ dàng trở lại

Thứ năm, 19 thang hai, 2015

Sơn Điền
Nguyễn Viết Khánh

Mùa Xuân năm đó, tôi trở lại đất Phù Tang đi tìm lại Haruko và bông mẫu đơn đỏ của nàng. Tôi nói mùa Xuân là nói theo lối Việt Nam, vì thật ra mùa Xuân ở Nhật Bản bắt đầu từ tháng Ba Dương lịch, nhưng bây giờ là cuối năm sắp đến ngày lễ Giáng Sinh, nên nói cho thật đúng đây là mùa Đông, vì tuyết đang phủ lên khắp miền Bắc nước Nhật. Riêng đối với tôi, chẳng cứ gì vào dịp gần Tết Dương lịch, nước Nhật bao giờ cũng ở vào mùa Xuân vì người con gái tôi yêu có tên là Haruko, viết theo chữ Hán là Xuân Tử.

Thanh Lan hát tại Nhật, 1973

Thứ năm, 15 tháng giêng, 2015

Voici le jour de l’an

Thứ tư, 31 tháng chạp, 2014

Voici le jour de l’an

C’est la nouvelle année
Ce soir petits et grands
Feront longue veillée
Lorsque minuit sonnera
Tout le monde s’embrassera
Bonne année,
Bonne année à toute la terre
Bonne année,
Bonne année au monde entier.

Bonne année

Bonne année à toutes les choses,
Au monde, à la mer, aux forêts.
Bonne année à toutes les roses
Que l’hiver prépare en secret.

Bonne année à tous ceux qui m’aiment
Et qui m’entendent ici-bas.
Et bonne année aussi, quand même,
À tous ceux qui ne m’aiment pas.

Rosemonde Gérard (1871-1953)

AULD LANG SYNE

Thứ tư, 31 tháng chạp, 2014

AULD LANG SYNE

Should auld acquaintance be forgot
And never brought to mind
Should auld acquaintance be forgot
And auld lang syne

ROBERT BURNS

Twins

download

Qué Xê Ra Xê Ra

Thứ tư, 31 tháng chạp, 2014

Tôi sẽ yêu khi hết tuổi rồi
không sức vóc chỉ huyền hồ bóng dáng
vào đêm tối tôi sẽ làm đuốc sáng
rọi u minh tỏa rạng ánh hồn sâu.

(thơ Xuân Diệu)

X-UA-Compatible: chrome=1