Những bài của mục cv . văn'

Viết thiệp V-Day

Thứ bảy, 14 thang hai, 2015

Anh chưa làm gì với tấm thiệp
ngoài việc xóa con số 99 cents ở mặt sau
(USA: 99 cents, Canada: $1.20)
Vừa lầm bầm, thiệp Hallmark đàng hoàng mà sao cheap!
Tự thanh minh, không phải mình ham tấm thiệp rẻ
mà chỉ vì nó đẹp thôi

Một tuần trôi qua
ngày nào Anh cũng nhìn tấm thiệp hớ hênh, mở ngỏ trên mặt bàn
ngẫm nghĩ những điều định viết
Bảy ngày trôi qua tấm thiệp vẫn đợi
và Anh vẫn tiếp tục nghĩ
Đêm mười ba tháng hai, Anh ngồi vào bàn, bấm bút lách tách cả giờ
cuối cùng ghi được chữ “Em”…

Đấy, bảy ngày quanh quẩn chỉ có mỗi “Em” thôi!
Sáng mười bốn, tấm thiệp vẫn chưa đề địa chỉ, chưa dán tem

Thôi, trễ rồi
Có gửi hôm nay, thì ở gần cũng mất một ngày
ở xa sẽ mất ba ngày thư mới đến
Đợi đến năm sau vậy

Đàng nào thì Anh cũng có thêm ba trăm sáu mươi lăm ngày
để nghĩ về những gì sẽ viết cho Em - một người chưa từng quen biết.

Tấm thiệp sẽ lại nằm đó, mở ngỏ, đợi chờ
Chờ Em đến
Chờ Em cho Anh địa chỉ người nhận
để Anh sẽ có dịp hào phóng tặng không Em một thứ thật đẹp:

Tình Yêu

cv

Đêm ngắm sao

Thứ tư, 10 tháng chín, 2014

Nhìn lên bầu trời đầy sao anh tôi hỏi, có vì sao nào mình chưa biết tên
Em hỏi anh đã biết tên nhũng vì sao nào
Anh biết sao hôm và sao mai
Thế thôi ?
Anh biết ngôi sao đến đầu tiên và ngôi sao ra đi cuối cùng
Vậy thì có rất nhiều vì sao anh chưa biết tên
Làm sao anh biết hết được
Anh không bao giơ biết hết được đâu

Anh nhìn vào mắt em tự hỏi có điều gì anh chưa biết về em
Em mỉm cười ngước lên nhìn bầu trời đầy sao
Anh nhìn theo thấy một vệt sáng băng ngang bầu trời
Đố anh ngôi sao đó tên gì
Sao Sa
Ước đi
Anh ước biết tên tất cả các vì sao trong mắt em
Em vội nhắm mắt lại giấu hết bầu trời sao trong đó

Trên má em còn đọng một giọt
sương đêm, nước mắt hay một vì sao không tên em chưa kịp giấu

cv

Viết thiệp V-Day

Thứ bảy, 15 thang hai, 2014

Anh chưa làm gì với tấm thiệp
ngoài việc xóa con số 99 cents ở mặt sau
(USA: 99 cents, Canada: $1.20)
Vừa lầm bầm, thiệp Hallmark đàng hoàng mà sao cheap!
Tự thanh minh, không phải mình ham tấm thiệp rẻ
mà chỉ vì nó đẹp thôi

Một tuần trôi qua
ngày nào Anh cũng nhìn tấm thiệp hớ hênh, mở ngỏ trên mặt bàn
ngẫm nghĩ những điều định viết
Bảy ngày trôi qua tấm thiệp vẫn đợi
và Anh vẫn tiếp tục nghĩ
Đêm mười ba tháng hai, Anh ngồi vào bàn, bấm bút lách tách cả giờ
cuối cùng ghi được chữ “Em”…

Đấy, bảy ngày quanh quẩn chỉ có mỗi “Em” thôi!
Sáng mười bốn, tấm thiệp vẫn chưa đề địa chỉ, chưa dán tem

Thôi, trễ rồi
Có gửi hôm nay, thì ở gần cũng mất một ngày
ở xa sẽ mất ba ngày thư mới đến
Đợi đến năm sau vậy

Đàng nào thì Anh cũng có thêm ba trăm sáu mươi lăm ngày
để nghĩ về những gì sẽ viết cho Em - một người chưa từng quen biết.

Tấm thiệp sẽ lại nằm đó, mở ngỏ, đợi chờ
Chờ Em đến
Chờ Em cho Anh địa chỉ người nhận
để Anh sẽ có dịp hào phóng tặng không Em một thứ thật đẹp:

Tình Yêu

cv

Cảm giác

Thứ bảy, 19 thang năm, 2012

Khi anh bảo, anh vừa hôn cô ấy, thì cô bỗng cười lên khinh khích. Anh hỏi, sau một nụ hôn thần thánh như thế mà cô cười được sao? Cô nói, anh hôn nghe như chuột kêu.

Nụ hôn không hai bờ vấn vương, không cảo thơm thi thỏang, không hơi thở ngập ngừng, không mê sướng ấm êm. Bởi chỉ là một nụ hôn qua điện thoại đường dài.

Tưởng tượng ra âm thanh cô đã nghe được, anh cũng bật cười. Và anh cảm thấy mình vừa bay qua của chiều dài nước Mỹ để đến bên cô. Hư thực sẽ gần nhau hơn bao giờ.

cv

Viết thiệp V-Day

Thứ ba, 14 thang hai, 2012

Anh chưa làm gì với tấm thiệp
ngoài việc xóa con số 99 cents ở mặt sau
(USA: 99 cents, Canada: $1.20)
Vừa lầm bầm, thiệp Hallmark đàng hoàng mà sao cheap!
Tự thanh minh, không phải mình ham tấm thiệp rẻ
mà chỉ vì nó đẹp thôi

Một tuần trôi qua
ngày nào Anh cũng nhìn tấm thiệp hớ hênh, mở ngỏ trên mặt bàn
ngẫm nghĩ những điều định viết
Bảy ngày trôi qua tấm thiệp vẫn đợi
và Anh vẫn tiếp tục nghĩ
Đêm mười ba tháng hai, Anh ngồi vào bàn, bấm bút lách tách cả giờ
cuối cùng ghi được chữ “Em”…

Đấy, bảy ngày quanh quẩn chỉ có mỗi “Em” thôi!
Sáng mười bốn, tấm thiệp vẫn chưa đề địa chỉ, chưa dán tem

Thôi, trễ rồi
Có gửi hôm nay, thì ở gần cũng mất một ngày
ở xa sẽ mất ba ngày thư mới đến
Đợi đến năm sau vậy

Đàng nào thì Anh cũng có thêm ba trăm sáu mươi lăm ngày
để nghĩ về những gì sẽ viết cho Em - một người chưa từng quen biết.

Tấm thiệp sẽ lại nằm đó, mở ngỏ, đợi chờ
Chờ Em đến
Chờ Em cho Anh địa chỉ người nhận
để Anh sẽ có dịp hào phóng tặng không Em một thứ thật đẹp:

Tình Yêu

cv

Món quà

Thứ ba, 27 tháng chạp, 2011

người đàn ông: em biết không…

cô gái: gì cơ?

người đàn ông: em là sao qủa tạ rơi xuống đời tôi!

cô gái: anh này! (đấm vào vai người đàn ông)

Người đàn ông muốn nói, em là một món qùa Thượng đế gửi đến cho anh, nhưng ngượng ngùng không nói, vì nó sến qúa. Trong một vài trường hợp, ngôn ngữ chợt biến dạng một cách dễ thương như thế.

Đâu đó, quanh đây, tôi vừa nghe người này người nọ bảo, chữ của họ đã hết rồi nên không còn viết được nữa. Đấy cũng lại là một biến dạng của ngôn ngữ. Không phải chữ họ đã hết, mà chính là nguồn cảm hứng của họ đã hết. Nguồn cảm hứng ấy không phải phát tiết ra từ bản thân họ, mà nó đến từ bên ngoài. Giống như sao qủa tạ rơi xuống người đàn ông kia. Hay, nói một cách nghiêm chỉnh hơn: nguồn cảm hứng là một món qùa. Món qùa bao giờ cũng được gửi đến từ bên ngoài.

Tôi vẫn còn đang học tiếng Anh, theo cách riêng của tôi. Hôm nay, tôi học được từ gift, nghĩa là món quà, cũng có nghĩa là tài năng, năng khiếu. Tôi thích cái tính thực dụng trong ngôn ngữ của người Anh người Mỹ. Phải, tài năng năng khiếu không phải là một món qùa sao?

Một cô bạn chợt hỏi tôi, anh đang yêu phải không? Tôi vẫn ngạc nhiên vì cái thông minh trên trung bình của cô ấy, hỏi sao cô biết. Cô ấy, nhún vai trả lời, vì anh lại bắt đầu làm thơ. Tôi tủm tỉm nói với cô ấy, tôi vừa nhận được một món qùa.

CV

Đêm ngắm sao

Thứ năm, 1 tháng chạp, 2011

Nhìn lên bầu trời đầy sao anh tôi hỏi, có vì sao nào mình chưa biết tên
Em hỏi anh đã biết tên nhũng vì sao nào
Anh biết sao hôm và sao mai
Thế thôi ?
Anh biết ngôi sao đến đầu tiên và ngôi sao ra đi cuối cùng
Vậy thì có rất nhiều vì sao anh chưa biết tên
Làm sao anh biết hết được
Anh không bao giơ biết hết được đâu

Anh nhìn vào mắt em tự hỏi có điều gì anh chưa biết về em
Em mỉm cười ngước lên nhìn bầu trời đầy sao
Anh nhìn theo thấy một vệt sáng băng ngang bầu trời
Đố anh ngôi sao đó tên gì
Sao Sa
Ước đi
Anh ước biết tên tất cả các vì sao trong mắt em
Em vội nhắm mắt lại giấu hết bầu trời sao trong đó

Trên má em còn đọng một giọt
sương đêm, nước mắt hay một vì sao không tên em chưa kịp giấu

cv

Một mảnh tình - cv

Thứ năm, 27 tháng mười, 2011

Sống ở xứ này đã gần mười năm, tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên, thích thú về một vài chữ tiếng Anh rất đơn giản người ta dùng hằng ngày. Một trong những chữ ấy là “a piece”, nghĩa là một miếng, một mảnh. Ví dụ một miếng bánh là a piece of cake. Hồi còn học tiếng Anh ở trung tâm ngọai ngữ trong nước, tôi đã suýt té ngửa khi học đến nhóm từ a piece of advice - trong đầu tôi tự động dịch ra là một miếng lời khuyên. Chữ nghĩa tiếng Anh đôi khi đơn giản đến ngỡ ngàng. Một mẩu tin: a piece of news. Một tác phẩm: a piece of work.

Hôm ngồi ở Starbucks, truyện trò với Uyển, tôi bất chợt liên hệ chữ a piece với một nhóm từ tiếng Việt: một mảnh tình. Ừ nhỉ, sao người ta không nói a piece of love nghĩa là một mảnh tình - như người Việt thường nói? Khi ấy chúng tôi đang nói chuyện về tình yêu, và cả hai bất ngờ gặp nhau ở chữ a piece. Tôi nói, theo tôi, người ta vẫn có thể yêu người đã có gia đình, hay một nhà tu; nhưng không phải là họ muốn được chia tất cả tâm hồn về cuộc sống của người kia. Uyển hưởng ứng: “Yes, I need only a piece…”. Nói xong, Uyển quay mặt sang phía không có tôi. Mái tóc ngang vai óng ánh những hạt nắng buổi sáng. Dần dà, tôi phát hiện ra một yếu điểm của nàng: mỗi khi nói ra một điều gì từ đáy lòng, nàng thường quay mặt đi. Có phải vì đôi mắt mí lót kia dường như chẳng bao giờ che giấu được điều gì, cứ trong veo như hai - của kiếng.

Bỗng, tôi bật cười khan một tiếng. Uyển quay sang hỏi tôi cười gì. Tôi nói Uyển sẽ không muốn nghe đâu. Uyển bảo tôi nói ra thử xem, có phải thực là điều nàng không muốn nghe. Tôi ậm ừ, rồi cũng phải nói, từ xưa tôi đã không thích những đôi mắt mí lót, nhưng… Nàng nói tiếp giùm tôi, nhưng anh luôn gặp những cô có đôi mắt mí lót! Rồi chúng tôi cùng cười. Những hạt nắng đang bám trên mái tóc nàng giật mình, bay lên không gian, lấp lánh. Tôi chợt ngộ. Những gì tôi thích và không thích chẳng có ý nghĩa gì cả trong khoảnh khắc này. Cái tôi vỡ ra, hoà tan trong mầu nắng và tiếng cười của Uyển.

Tôi kể chuyện phim tối qua tôi xem cho Uyển nghe: Một nhà nữ phê bình văn học tuổi đôi mươi đến gặp một nhà văn tuổi đã thất thập. Ông đang mắc kẹt trong một quyển tiểu thuyết đã mười năm nay. Cô đến, và nghe viết về ông. Ngay lần đầu gặp gỡ, cô đã biểu lộ với ông những tình cảm hơn mức công việc đòi hỏi. Ông từ chối, bảo rằng ông đã già rồi. Cô trả lời rằng cô không kỳ vọng ở ông điều gì cả, cô chỉ muốn được ở bên cạnh ông, thế thôi. Cuối cùng, ông cũng không chống lại được sự quyến rũ của tuổi trẻ… Kể đến đâyy tôi chợt im lặng.

Uyển trầm ngâm một lúc, rồi quay sang phía tôi, đôi mắt nhuộm màu nắng vàng như mật ong, dò hỏi. Tôi tiếp, mối tình ấy kết thúc bằng một cái tát tai ông nhà văn dành cho nhà nữ phê bình văn học. Cô trả lại chiếc chìa khóa cửa nhà cho ông, và trả lời một câu mà tôi không hiểu lắm: “I didn’t deserve it”. Cô không xứng đáng với cái gì, với cái tát tai hay với thời gian đã ở bên cạnh ông? Còn ông trả lời một câu mà tôi nghĩ là tôi hiểu, “Dù sao, tôi cũng cảm ơn cô đã đến, và khơi dậy những cảm xúc tưởng đã nguội lạnh trong thân xác già nua của tôi.” Cuối phim là cảnh nhà văn ngồi đánh máy tiếp quyển tiểu thuyết tưởng chừng như không thể hòan thành của mình.

Phải, cô gái đến, và mở ra một con đường mới cho những nhân vật đang bế tắc của ông.

- Em cũng như cô gái trong phim - chẳng ưa dùng những chữ nặng nề như kỳ vọng. - Uyển nói, và nhìn qua cửa kiếng, về phía biển.

- Uyển chỉ cần a piece thôi phải không?

Nàng mỉm cười, quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi. Bỗng tôi có cảm giác lao đao như đang rơi mãi vào khoảng không trong veo, vô tận.

Một buổi sáng cuối tuần, trong một quán cà phê nhìn ra biển, bên cạnh người phụ nữ chẳng kỳ vọng gì ở bạn mình cả - với tôi, thế là a piece đầy. Bạn hỏi, một mảnh gì ạ? Xin thưa, đến bây giờ tôi vẫn chưa kịp biết tên.

cv

Xa rồi kỷ niệm

Thứ năm, 29 tháng chín, 2011

Tên cô bắt đầu bằng mẫu tự A, nên mỗi khi mở phone-book, là tôi nhìn thấy tên cô ở hàng đầu tiên. Trên cái ô màu xanh nước biển ấy, xưa kia đã nhấp nháy tên cô không biết bao lần. Có thể dùng ngôn ngữ toán học như vầy: số lần cô gọi tôi tỉ lệ thuận với nỗi cô đơn của cô. Mà nỗi cô đơn của cô khi ấy, lại thân thiết với cô như chị với em.

Bởi vậy, khi cô bảo: “Em sẽ không gọi ông nữa đâu!” thì tôi hiểu, nỗi trống vắng của cô đã được (ai đó) lấp đầy rồi.

CV - Vy

download

Đẹp

Thứ sáu, 16 tháng chín, 2011

Có một chiếc khuôn vàng trên bàn viết của anh:
“Cái đẹp sẽ cứu thế giới”
Anh lẩm nhẩm câu nói của Dostoievski
- Như mẹ anh đọc kinh mỗi ngày -

Nhưng nếu anh nói: “Em sẽ cứu anh”
chắc em sẽ cười, bảo sao mà … sến!
Nhưng, không phải em hoàn hảo như cái đẹp
còn anh thì lộn xộn như thế giới sao?

Em có đến cứu anh khi trái bom buồn nổ tung
miểng cô đơn găm đầy vào ngày tháng
Em có đến cứu anh khi trận lụt chán chường dâng lên
ngập tràn những giờ khắc rỗng không vô vị
Em có đến cứu anh khi cơn động đất khủng hoảng
mở ra dưới chân anh một kẽ nứt tuyệt vọng rộng sâu
Và … Em có đến cứu anh khi ngọn núi tình vỡ ra
Tràn vào đêm mồ côi những dòng nham thạch nóng sốt

Ngày mai sẽ có thêm một chiếc khuôn vàng nữa trên bàn viết của anh:
“Em sẽ cứu anh”
Và anh sẽ lẩm nhẩm câu nói của chính anh
- như mẹ anh đọc kinh mỗi ngày -
Mặc kệ em cười, bảo sao mà … sến!

cv

MTG

download

X-UA-Compatible: chrome=1